Luôn chờ em cúp máy trước

Ngày ấy, khi cô gái và chàng trai đang yêu nhau thắm thiết. Mỗi lần gọi điện thoại, hai người chuyện trò tưởng chừng không bao giờ dứt. Cuối cuộc gọi, luôn là cô gái gác máy trước, sau khi đã cố nấn ná, không muốn nói lời tạm biệt, chàng trai lại từ từ cảm nhận hơi ấm còn vương lại của giọng nói trong không trung, và một nỗi buồn man mác, vấn vương, lưu luyến. 

Sau đó, hai người chia tay. Cô gái nhanh chóng có người yêu mới, một anh chàng đẹp trai, hào nhoáng. Cô gái thấy rất mãn nguyện, và cũng rất đắc ý. Nhưng rồi về sau, cô dần dần cảm thấy giữa hai người dường như thiêu thiếu một điều gì đó, sự bất an đó khiến cho cô thấy như có một sự mất mát mơ hồ. Là điều gì vậy nhỉ? Cô cũng không rõ nữa. Chỉ là khi hai người kết thúc cuộc gọi, cô gái cảm thấy khi mình chưa kịp nói xong một nửa câu "Hẹn gặp lại", thì đầu dây bên kia đã vang lên tiếng "cạch" cúp máy. Mỗi lúc như vậy, cô luôn thấy cái âm thanh chói tai đó như đóng băng lại trong không trung, rồi xuyên vào trong màng nhĩ. Cô cảm thấy dường như người bạn trai mới giống như một cánh diều đứt dây, đôi tay yếu ớt của mình sẽ không thể níu giữ được sợi dây vô vọng đó. 

Rồi cũng đến một ngày, hai người cãi nhau. Anh chàng đó chán nản, quay người bỏ đi. Cô gái không khóc, mà cảm thấy như là được giải thoát. 

Một hôm, cô gái chợt nhớ đến người yêu đầu tiên, bỗng thấy bùi ngùi: Chàng "ngốc" đợi nghe cô nói xong câu "Tạm biệt". Cảm xúc đó khiến cô nhấc máy. Giọng của chàng trai vẫn chân chất, bình thản như xưa. Cô gái thì chẳng thốt lên lời, luống cuống nói "Tạm biệt" 

Lần này cô không gác máy, một xúc cảm khó gọi thành tên khiến cô im lặng lắng nghe sự tĩnh lặng của đầu dây bên kia. 
Chẳng biết bao lâu sau đó, đầu dây bên kia vọng đến tiếng của chàng trai, "Sao em không cúp máy?" Tiếng của cô gái như khản lại, " Tại sao lại muốn em cúp máy trước?". "Quen rồi". Chàng trai bình tĩnh nói, "Anh muốn em cúp máy trước, như vậy anh mới yên tâm". 

"Nhưng người cúp máy sau, thường cảm thấy nuối tiếc, như vừa để tuột mất một điều gì." Cô gái hơi run run giọng. "Vì vậy, anh thà nhận sự mất mát đó, chỉ cần em vui là đủ." Cô gái không kìm nổi mình, bật khóc, những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm cả vùng kí ức tình yêu thuở nào. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra rằng, người không đủ kiên nhẫn để nghe cô nói hết câu cuối cùng, không phải là người mà cả đời này cô mong đợi. 

Hoá ra, tình yêu đôi khi thật giản đơn, chỉ một chút đợi chờ, đã có thể nói lên tất cả. 

Nguồn: blog.tamtay.vn

Lời nói muộn màng

Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong một đêm ít sao......Cả hai không làm gì cả, ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong một ngày cuối tuần mát mẻ.... 

- Chán thật đấy - Linh nói. Ước em có một người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui... 

- Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao....Việt đáp lại chán nản 

Cả hai im lặng một lúc lâu


- Này! Em có một ý kiến, hãy chơi một trò chơi đi! -Linh nói

- Trò chơi gì cơ???

- Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao??

- .....Được thôi....dù sao thì mấy tháng tới anh cũng không có kế hoạch gì cả -Việt trả lời


- Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta...Thế anh muốn đi đâu nào??

- Em nghĩ sao về một bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem một bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu...

- Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu 

Linh và Việt đi xem phim....buổi hẹn hò đầu tiên không có gì đặc biệt, vì cả hai vẫn còn ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang người yêu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ. 

Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh...... 

Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung một cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau 

Ngày thứ sáu, cả hai leo lên một ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Linh ước.... 

Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó.. 

Ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua một ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có một bà thầy bói hay lắm...Linh rủ Việt vào xem thử...Bà ta nói với cả hai: "các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà 

Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng 

Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có một ngày đơn giản....Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đã là hơn 12h đêm 

1h23 
- Em khát quá-Linh nói 
- Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào?? 
- Mua cho em một chai nước khoáng đi 

1h45 
Linh ngồi chờ Việt đã quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Linh: 

- Này em, vừa rồi ở ngoài kia có một người bị ôtô đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh không nhầm thì đó là bạn của em 

Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến một chiếc xe cứu thương...Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt.........Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ 

11h51 trưa 
Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra. 
- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được một lá thư trong túi áo của anh ấy. 

Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nhìn thấy Việt. Việt nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có một cái gì đó thanh thản....Linh bóc bức thư ra và đọc 

Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là một cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là không được nghĩ đến gì khác ngoài một trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em một điều...anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh, anh yêu em!!! 

11h58 
Việt à...- Linh bật khóc-....Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng không..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng...nhưng anh không thể bỏ em..Em yêu anh...hãy quay về với em đi...Em yêu anh... 

Đồng hồ chỉ 12h chiều....tim của Việt ngừng đập....và đó là ngày thứ 100...! 

Nguồn: blog.tamtay.vn


1000 con hạc giấy

Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn... 

Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.


Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người. 

Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ. 

Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó. 

Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn. 

Chàng trai bật khóc. 

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có. 

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.

Đừng nên để dành những thứ quý giá

Nhiều năm trước, có một lần tôi nói chuyện với một người bạn ở Sydney. Lúc đó, vợ anh ấy mới qua đời. Anh ấy kể cho tôi nghe, khi thu dọn đồ đạc của vợ, anh tìm thấy một chiếc khăn bằng lụa tơ tằm. Trong chuyến đi du lịch NewYork, họ đã mua chiếc khăn này ở một cửa hàng nổi tiếng. Đó là một chiếc khăn hàng hiệu rất đẹp và sang trọng, chiếc tem ghi giá vẫn còn chưa được bóc. Vợ anh cứ để dành, cô ấy muốn chờ đợi một dịp đặc biệt nào đó mới sử dụng. Kể đến đây anh dừng lại. Tôi im lặng chờ đợi. Một lúc sau anh nói tiếp: Đừng nên để dành những đồ dùng quý giá đến một ngày đặc biệt nào đó mới sử dụng, mỗi ngày bạn đang sống đều là ngày đặc biệt. 

Sau này, mỗi khi nhớ đến câu nói của anh, tôi lại gác những công việc vặt sang một bên, tìm một cuốn tiểu thuyết, nằm trên ghế sofa đọc, tranh thủ tận hưởng thời gian của mình. Tôi đứng cạnh cửa sổ ngắm nhìn cảnh sắc thành phố, mặc kệ bụi bẩn bám trên khung kính. Tôi đưa vợ ra ngoài ăn cơm mỗi khi hứng chí cho dù vợ đã nấu xong cơm canh. Tôi chia sẻ câu chuyện này với một đồng nghiệp nữ. Sau này, khi gặp mặt, cô ấy nói với tôi, bây giờ cô ấy không giống như trước nữa, cất những chiếc bát sứ đẹp vào trong tủ kính. Trước đây, cô ấy cũng để dành đến một ngày đặc biệt nào đó mới lấy ra sử dụng, nhưng bây giờ cô ấy nhận thấy cái ngày đặc biệt ấy chưa từng một lần xuất hiện.Những từ chẳng hạn như “sẽ có một ngày”, ” trong tương lai” không còn tồn tại trong cuốn từ điển của cô nữa. Nếu có điều gì đáng vui mừng, thì ngay bây giờ cô muốn nghe thấy nó, muốn nhìn thấy nó, muốn tận hưởng nó. 

Chúng ta rất muốn gặp lại bạn bè cũ, nhưng luôn nói:”để đến dịp nào đó”. 

Chúng ta thường muốn ôm hôn đứa con khôn lớn đã trưởng thành, nhưng luôn chờ đợi tới dịp thích hợp. 

Chúng ta thường muốn viết thư cho một nửa còn lại của mình để thổ lộ tình cảm chân thành được giấu kín trong lòng hoặc muốn cho anh ấy biết rằng bạn rất ngưỡng mộ và khâm phục anh ấy, nhưng bạn luôn tự nhủ đi đâu mà vội. 

Thực ra mỗi buổi sáng, khi thức giấc, chúng ta nên tự nhủ với bản thân, hôm nay là một ngày đặc biệt. Mỗi giờ, mỗi phút trong cuộc sống đều rất đáng quý. 

Môt nhà tâm lý học đã đưa lời khuyên: 
Bạn hãy nhảy hết mình, giống như không có người xem vậy. 
Bạn hãy yêu hết hình giống như trước đây bạn chưa từng bị tổn thương vậy. 

Tôi cũng cần phải nhảy, phải yêu hết mình. 

Còn bạn thì sao? Có phải bây giờ công việc đầu tiên của bạn muốn làm là chia sẻ với bạn bè những ý tưởng này không? 

Sau khi đọc xong bài viết này, bạn có thể lập tức đứng dậy lau ghế hoặc rửa bát đĩa, hoặc có thể tắt máy tính, nhắm mắt lại trầm tư suy nghĩ một lát, cũng có thể share bài viết này cho những người bạn. Đương nhiên là tôi hy vọng bạn làm công việc cuối cùng. Biết đâu, bạn sẽ thay đổi cuộc đời của rất nhiều người. ^^

Nguồn: goiyeu.net

Hai bát mì và lòng tự trọng

Vào một buổi chiều mùa xuân lạnh lẽo, trước cửa quán xuất hiện hai vị khách lạ, có thể đoán là một người cha và một người con. Người cha bị mù, người con trai đi bên cạnh ân cần dìu cha. Cậu con trai trạc mười tám, mười chín tuổi, quần áo đơn giản, lộ rõ vẻ nghèo túng, nhưng từ cậu lại toát lên nét trầm tĩnh của người có học, dường như cậu vẫn đang là một học sinh. 

Cậu con trai tiến đến trước mặt tôi. Cậu nói to: “Cho hai bát mì bò!”. Tôi đang định viết hoá đơn, thì cậu ta hướng về phía tôi và xua xua tay. Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ta, cậu ta chỉ tay vào bảng giá treo ở trên tường, phía sau lưng tôi, khẽ bảo với tôi rằng chỉ làm một bát mì cho thịt bò, bát kia chỉ cần rắc chút hành là được. Lúc đầu, tôi hơi thắc mắc, nhưng sau đó chợt hiểu ra ngay. Hoá ra, cậu ta gọi to hai bát mì thịt bò như vậy là cố tình để cho người cha nghe thấy, tôi đoán cậu không đủ tiền, nhưng lại không muốn cho cha biết. Tôi cười thông cảm với cậu. 

Nhà bếp nhanh nhẹn bê lên ngay hai bát mì nóng hổi. Cậu con trai chuyển bát mì bò đến trước mặt cha, thương yêu chăm sóc: “Cha, có mì rồi, cha ăn đi thôi, cha cẩn thận kẻo nóng đấy ạ!”. Rồi cậu ta tự bưng bát mì nước về phía mình. Người cha không vội ăn ngay, ông cầm đũa dò dẫm đưa qua đưa lại trong bát. Mãi lâu sau, ông mới gắp trúng một miếng thịt, vội vàng bỏ miếng thịt vào bát của người con. “Ăn đi con, con ăn nhiều thêm một chút, ăn no rồi học hành chăm chỉ, sắp thi tốt nghiệp rồi, nếu mà thi đỗ đại học, sau này làm người có ích cho xã hội”. Người cha nói với giọng hiền từ, đôi mắt tuy mờ đục vô hồn, nhưng trên khuôn mặt sạm nắng, nhăn nheo lại sáng lên nụ cười ấm áp và mãn nguyện. Điều khiến cho tôi ngạc nhiên là người con trai không hề cản trở việc cha gắp thịt cho mình, anh điềm nhiên nhận miếng thịt, rồi anh lặng lẽ gắp miếng thịt đó trả về bát mì của cha. 


Cứ lặp đi lặp lại như vậy, dường như thịt trong bát của người cha cứ gắp lại đầy, gắp mãi không hết. “Cái quán này thật tử tế quá, một bát mì mà biết bao nhiêu là thịt”. Ông lão cảm động nói. Đứng bên cạnh họ, tôi chợt thấy tim mình thắt lại, trong bát chỉ có vài mẩu thịt tội nghiệp, quắt queo bằng móng tay, lại mỏng chẳng khác gì xác ve. Người con trai nghe vậy vội vàng tiếp lời cha: “Cha à, cha ăn mau ăn đi, bát của con đầy ắp không biết để vào đâu rồi đây này”. “Ừ, ừ, con ăn nhanh lên, ăn mì bò là bổ dưỡng lắm đấy con ạ”. 

Hành động và lời nói của hai cha con đã làm chúng tôi rất xúc động. Chẳng biết từ khi nào, bà chủ cũng đã ra đứng cạnh tôi, lặng lẽ nhìn hai thực khách đặc biệt. Vừa lúc đó, cậu Trương đầu bếp bê lên một đĩa thịt bò thơm phức, bà chủ đưa mắt ra hiệu bảo cậu đặt lên bàn của hai cha con nọ. Cậu con trai ngẩng đầu tròn mắt nhìn một lúc, bàn này chỉ có mỗi hai cha con cậu ngồi, cậu ta vội vàng hỏi lại: “Anh để nhầm bàn rồi thì phải?, chúng tôi không gọi thêm thịt bò.” Bà chủ dịu dàng bước lại chỗ họ: “Không nhầm đâu, hôm nay chúng tôi kỉ niệm ngày mở quán, đĩa thịt này là quà biếu khách hàng”. Cậu con trai không hỏi gì thêm. Cậu lại gắp thêm vài miếng thịt vào bát người cha, sau đó, bỏ phần còn thừa vào trong một cái túi nhựa. 

Chúng tôi âm thầm quan sát hai cha con ăn xong, tính tiền, rồi dõi mắt tiễn họ ra khỏi quán. Mãi khi cậu Trương đi thu dọn bát đĩa, chúng tôi bỗng nghe cậu kêu lên khe khẽ. Hoá ra, bát của cậu con trai đè lên mấy tờ tiền giấy xếp gọn, vừa đúng giá tiền của một đĩa thịt bò được viết trên bảng giá của cửa hàng./.

Nguồn: goiyeu.net

Ông già mù và tiếng sáo

Cơn mưa chợt ngang qua rồi cũng chợt tạnh ráo trả lại cái nóng ban trưa quen thuộc cho những con đường Sài Gòn tấp nập đông đúc người xe. Đèn đỏ, tôi dừng xe ở một ngã tư gần nhà. Cái nóng hầm hập của đất trời sau cơn mưa vội xen lẫn mùi xăng dầu ngai ngái cùng với những âm thanh ồn ả khác trên đường cho tôi cái cảm giác bức bối và ngột ngạt. Chung quanh là hàng trăm chiếc xe đang dừng chờ và những con người với dáng vẻ gấp gáp hối hả giữa nắng trưa nóng rát ở cái ngã tư cửa ngõ của thành phố này.Tiếng nổ máy của đủ các loại xe lớn nhỏ, tiếng còi inh ỏi hối thúc, tiếng người than vãn thở dài chờ đợi…Hình như lại kẹt xe nữa rồi thì phải? 

     Trong cái không gian nóng bức giữa một nắng trưa Sài Gòn với những con người tất bật và những dòng xe chen chúc… bất chợt vẳng lên âm thanh réo rắt của tiếng sáo trúc nhè nhẹ trong veo! Tiếng sáo ngân nga nhẹ tênh như một làn gió mát thổi vào buổi trưa hanh vàng ngột ngạt. Tiếng sáo như áng mây dịu dàng trôi ngang che lấp đi cái nắng nhức nhối trên đường. Tiếng sáo du dương làm lòng người mềm lại giữa bon chen bộn bề và tiếng sáo với những giai điệu tươi vui như hạt mưa mát lành rơi xuống mảnh đất cằn khô!

     Đưa mắt kiếm tìm giữa ngã tư chật chội, tôi ngỡ ngàng nhận ra tiếng sáo từ một ông già mù hom hem ngồi lọt thỏm ở góc đường đông người qua lại. Ông già trông còm cỏi dưới đôi vai gầy guộc nhưng vẫn an nhiên thả hồn vào từng giai điệu tươi vui như không hề quan tâm đến những gì đang diễn ra chung quanh, không hề để ý đến những giọt mồ hôi đang lăn dài trên làn da sạm nắng! Ông già với hốc mắt sâu hoắm bất thần như đang tìm về một nơi xa thẳm, ông như đang rút cả ruột gan mình, trút hết sức tàn còn lại để thổi lên những giai điệu mượt mà trong các bản nhạc xưa quen thuộc ca ngợi quê hương, đất nước…Ông say sưa với “ Thương quá Việt Nam” rồi réo rắt với “ Sài Gòn đẹp lắm”… Ông như đang chia sẻ cho đời sự phấn chấn từ tiếng sáo lạc quan mà hẫng nhẹ thanh thoát. Bàn tay sạm đen thô ráp lướt nhẹ như mây trên cây sáo nhỏ đã lên nước láng bóng, những ngón tay như nhảy múa theo từng cung bậc du dương. Chiếc mũ cũ mèm trước mặt và những đồng tiền lẻ của người qua đường nhẹ nhàng bỏ vào như một minh chứng về tình người ấm áp giữa cái thành phố tưởng như xa lạ vô tình! Như một minh chứng của tình nhân ái, của lòng xúc cảm chân thành bắt nguồn từ những trái tim vẫn thật thà, vẫn đầy ắp yêu thương!

    Cây cột điện nghiêng nghiêng đổ bóng ôm lấy dáng ông già mù nhỏ bé bên đường  đang thả hồn vào cây sáo trúc với những giai điệu ngọt ngào. Tiếng sáo như tiếng lòng của những con người khó nghèo nhưng không hèn kém, vẫn muốn vươn lên bằng sự lạc quan, bằng niềm tin yêu qua những âm điệu tươi tắn trẻ trung. Tiếng sáo không ủy mị bi quan, không than van đau khổ mà tiếng sáo như nhẹ hẫng vút cao bay bổng giữa cuộc đời! Tôi như nghe trong tiếng sáo có tiếng con chim nhỏ véo von, có tiếng róc rách của dòng suối mát lành. Nghe như trong tiếng sáo có lời gọi mời yêu thương giữa người với người, và trong tiếng sáo ấy tôi vẫn thấy tiềm tàng sự trổi vươn mạnh mẽ của lòng khát khao tin tưởng!

   Giữa một không gian trưa bụi bặm và vội vã ở cái ngã tư này, giữa những con người với dáng vẻ bồn chồn gấp gáp là hình ảnh một ông già mù thanh thản thả lòng cùng cây sáo trúc giản đơn, bình dị. Là hình ảnh cậu học trò nhỏ mở cặp sách lễ phép đưa cho ông già chai nước đã lưng. Là hình ảnh một cô gái trẻ nhẹ nhàng bỏ vào chiếc mũ trước mặt ông tờ giấy bạc hai ngàn một cách trân trọng. Là hình ảnh một bạn thanh niên xuống xe máy rồi đến dìu ông vào nơi bóng mát…! Tất cả là những khoảnh khắc chân thật nhất của tình người, là những khoảnh khắc thăng hoa của lòng nhân ái, là những phút giây đời thường thật lắng đọng để tôi thấy cuộc đời này vẫn còn đẹp lắm và cuộc sống này vẫn còn rất nhiều những tấm lòng, để gió cuốn đi…!
   “ Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
      Để làm gì em biết không?
      Để gió cuốn đi…”*

      Mà thật vậy, tôi vẫn luôn tin rằng cuộc sống quanh ta vẫn rất tuyệt vời và vẫn còn rất nhiều những tấm lòng nhân hậu. Còn rất nhiều những hình ảnh, những hành động sẻ chia ấm áp tình người cho dù đâu đó trong cuộc sống này vẫn còn những kẻ ít nhiều tâm vẫn chưa an và lửa sân chưa hạ!

Hệ thống đào tạo và kết nối khát vọng làm giàu
     Còn có hình ảnh nào đáng trân trọng hơn hình ảnh một ông già tuy khuyết tật nhưng vẫn lao động kiếm sống, vẫn hằng ngày mưu sinh bằng chính sức lực còm cỏi còn lại của mình? Có hình ảnh nào đáng trân quí hơn những hình ảnh đầy lòng nhân của những con người trẻ tuổi ở góc ngã tư đường ấy? Có còn hình ảnh nào, hành động nào hơn thế để ta nhìn lại mình, để ta thấy mình vẫn còn vô cảm với những yêu thương ghét giận chung quanh và để ta thấy mình vẫn còn chút lòng đố kỵ, tị hiềm trong cuộc sống?

     Cho dẫu cuộc đời  vẫn còn những chông chênh. Cho dẫu trên thế gian này người nhìn về người vẫn còn những ánh mắt thờ ơ hờ hững, người nghĩ đến người vẫn còn những tâm hồn vô cảm sạn chai. Nhưng, tôi vẫn tin bản thiện sẽ đưa chúng ta trở về nơi bắt đầu, trở về nơi thật lòng nhất của sự yêu thương bên trái tim biết lắng nghe và cảm nhận!

     Cuộc sống rồi vẫn lặng lẽ trôi, mọi con đường ở những ngã rẽ rồi sẽ trở nên thông thoáng, mọi người rồi cũng sẽ quay đi bỏ lại bên đường ông già mù ngồi tỉ mẩn xếp lại những tờ giấy bạc kiếm được bằng chính sức lao động của mình một cách hài lòng và trân quí! Và như một vòng quay, ông lại chờ đợi những hương âm quen thuộc trở về… tiếng sáo lại cất lên hồn nhiên và tự tại!

     Sau đó như một thói quen, cứ mỗi lần ngang qua góc ngã tư đường ấy, tuy đèn xanh còn sáng nhưng tôi vẫn chạy xe chậm lại để đưa mắt tìm kiếm hình ảnh ông già mù thanh thản và an phận bên lề cuộc đời …Trên tay, cây sáo trúc vẫn thanh thoát và chân thành với những giai điệu tươi vui!

     Bẳng đi một thời gian tôi không có dịp đi qua cái ngã tư gần nhà ấy…lòng bỗng thấy nhớ ông già mù và những thanh âm quen thuộc phát ra từ cây sáo nhỏ của ông! Sáng nay, đi ngang qua đó và cũng đúng lúc đèn xanh vụt tắt. Như mọi lần, tôi dừng xe bên cây cột điện nơi mà hằng ngày ông già mù vẫn bình thản vô tư bên tiếng sáo. Tôi đưa mắt kiếm tìm nhưng sao mãi chẳng thấy ông đâu…??? Tai tôi cũng không còn được nghe những giai điệu ngọt ngào quen thuộc của cây sáo trúc vang lên mỗi khi đèn bật đỏ…??? Có một chút hụt hẫng trong lòng như tôi đã vừa đánh mất một điều gì đó thân thiết quanh đây! Có một nỗi tiếc nuối khi bên tai không còn nghe những thanh âm chân thực bình thường của cây sáo trúc!

     Không biết giờ này ông già mù ấy đang ở đâu? Ông có đang thả hồn mình ở một góc ngã tư nào khác trong thành phố này? Ông có còn khỏe mạnh để hằng ngày lao động mưu sinh kiếm sống? Tôi nguyện cầu và mong cho ông vẫn còn bình yên đâu đó để ngày ngày cất lên những thanh âm mộc mạc rất đời từ tiếng sáo thân quen! Để ông cảm nhận cuộc sống này vẫn còn nhiều lắm những con người tử tế, những nhân cách sống đẹp đẽ và còn nhiều lắm những tấm lòng!

     Ngoài kia, ngày vẫn cứ đến và nắng vẫn cứ lên…hồn nhiên…trong trẻo…! Tôi nghe như có tiếng sáo dung dị của ông già mù đang trải lòng ở một góc rẽ bên ngã tư đường nào đấy với những giai điệu tươi trẻ, lạc quan...
    “…Phố xá thênh thang đón chân tôi đến chung vui  
          Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi! Sài Gòn ơi…! ”**

      Trong nắng sớm, tôi bất chợt mỉm cười…!

                                                                       Sài Gòn, ngày cuối thu
                                                                                  Thanh Cảm

(*)   Để gió cuốn đi (Trịnh Công Sơn)
(**) Sài Gòn đẹp lắm (Y Vân)
(05/01/2013)
Nguồn: spqn.blogspot.com

Sức mạnh của lời động viên

Một bầy ếch đi dạo trong rừng và có hai con bị rơi xuống một cái hố sâu. Tất cả các con ếch còn lại trong bầy đều bu quanh miệng hố để kéo chúng lên. Nhưng khi thấy cái hố quá sâu, cả bầy liền nói với hai con ếch rằng chúng chỉ còn nước chết mà thôi.

Hai con ếch bỏ ngoài tai những lời bình luận đó và cố hết sức nhảy lên khỏi hố. Những con ếch kia lại nói với chúng đừng nên phí sức, rằng chúng chỉ còn nước chết.

Sau cùng, một con ếch phía dưới nghe theo những gì cả bầy đã nói, nó bỏ cuộc và ngã lăn ra chết trong sự tuyệt vọng.

Con ếch còn lại tiếp tục cố gắng nhảy. Một lần nữa cả bầy xúm lại và gào thét lên khuyên nó hãy thôi đi…vô ích thôi. Lạ thay, Nó càng nghe… càng nhảy mạnh hơn nữa. Cuối cùng nó nhảy được lên bờ. Cả bầy vây quanh và hỏi nó: “Anh không nghe tụi tôi nói gì hay sao?”. Thì ra con ếch này bị điếc. Nó tưởng cả bầy ếch đã động viên, cổ vũ nó suốt khoảng thời gian vừa qua.

Có một sức mạnh sống và chết nơi miệng lưỡi chúng ta. Một lời động viên khích lệ cho một người đang bế tắc có thể vực người ấy dậy và giúp anh ta vượt qua khó khăn. Nhưng cũng lời nói có thể giết chết một người trong cơn tuyệt vọng. Do đó, hãy cẩn thận với những gì chúng ta nói ra. Bất kỳ người nào cũng có thể nói những lời hủy diệt để cướp đi tinh thần của những người đang ở trong hoàn cảnh khốn khó. Quý báu thay là những ai dành thì giờ để động viên và khích lệ người khác.

Nguồn: 51deal.vn