Ông già mù và tiếng sáo

Cơn mưa chợt ngang qua rồi cũng chợt tạnh ráo trả lại cái nóng ban trưa quen thuộc cho những con đường Sài Gòn tấp nập đông đúc người xe. Đèn đỏ, tôi dừng xe ở một ngã tư gần nhà. Cái nóng hầm hập của đất trời sau cơn mưa vội xen lẫn mùi xăng dầu ngai ngái cùng với những âm thanh ồn ả khác trên đường cho tôi cái cảm giác bức bối và ngột ngạt. Chung quanh là hàng trăm chiếc xe đang dừng chờ và những con người với dáng vẻ gấp gáp hối hả giữa nắng trưa nóng rát ở cái ngã tư cửa ngõ của thành phố này.Tiếng nổ máy của đủ các loại xe lớn nhỏ, tiếng còi inh ỏi hối thúc, tiếng người than vãn thở dài chờ đợi…Hình như lại kẹt xe nữa rồi thì phải? 

     Trong cái không gian nóng bức giữa một nắng trưa Sài Gòn với những con người tất bật và những dòng xe chen chúc… bất chợt vẳng lên âm thanh réo rắt của tiếng sáo trúc nhè nhẹ trong veo! Tiếng sáo ngân nga nhẹ tênh như một làn gió mát thổi vào buổi trưa hanh vàng ngột ngạt. Tiếng sáo như áng mây dịu dàng trôi ngang che lấp đi cái nắng nhức nhối trên đường. Tiếng sáo du dương làm lòng người mềm lại giữa bon chen bộn bề và tiếng sáo với những giai điệu tươi vui như hạt mưa mát lành rơi xuống mảnh đất cằn khô!

     Đưa mắt kiếm tìm giữa ngã tư chật chội, tôi ngỡ ngàng nhận ra tiếng sáo từ một ông già mù hom hem ngồi lọt thỏm ở góc đường đông người qua lại. Ông già trông còm cỏi dưới đôi vai gầy guộc nhưng vẫn an nhiên thả hồn vào từng giai điệu tươi vui như không hề quan tâm đến những gì đang diễn ra chung quanh, không hề để ý đến những giọt mồ hôi đang lăn dài trên làn da sạm nắng! Ông già với hốc mắt sâu hoắm bất thần như đang tìm về một nơi xa thẳm, ông như đang rút cả ruột gan mình, trút hết sức tàn còn lại để thổi lên những giai điệu mượt mà trong các bản nhạc xưa quen thuộc ca ngợi quê hương, đất nước…Ông say sưa với “ Thương quá Việt Nam” rồi réo rắt với “ Sài Gòn đẹp lắm”… Ông như đang chia sẻ cho đời sự phấn chấn từ tiếng sáo lạc quan mà hẫng nhẹ thanh thoát. Bàn tay sạm đen thô ráp lướt nhẹ như mây trên cây sáo nhỏ đã lên nước láng bóng, những ngón tay như nhảy múa theo từng cung bậc du dương. Chiếc mũ cũ mèm trước mặt và những đồng tiền lẻ của người qua đường nhẹ nhàng bỏ vào như một minh chứng về tình người ấm áp giữa cái thành phố tưởng như xa lạ vô tình! Như một minh chứng của tình nhân ái, của lòng xúc cảm chân thành bắt nguồn từ những trái tim vẫn thật thà, vẫn đầy ắp yêu thương!

    Cây cột điện nghiêng nghiêng đổ bóng ôm lấy dáng ông già mù nhỏ bé bên đường  đang thả hồn vào cây sáo trúc với những giai điệu ngọt ngào. Tiếng sáo như tiếng lòng của những con người khó nghèo nhưng không hèn kém, vẫn muốn vươn lên bằng sự lạc quan, bằng niềm tin yêu qua những âm điệu tươi tắn trẻ trung. Tiếng sáo không ủy mị bi quan, không than van đau khổ mà tiếng sáo như nhẹ hẫng vút cao bay bổng giữa cuộc đời! Tôi như nghe trong tiếng sáo có tiếng con chim nhỏ véo von, có tiếng róc rách của dòng suối mát lành. Nghe như trong tiếng sáo có lời gọi mời yêu thương giữa người với người, và trong tiếng sáo ấy tôi vẫn thấy tiềm tàng sự trổi vươn mạnh mẽ của lòng khát khao tin tưởng!

   Giữa một không gian trưa bụi bặm và vội vã ở cái ngã tư này, giữa những con người với dáng vẻ bồn chồn gấp gáp là hình ảnh một ông già mù thanh thản thả lòng cùng cây sáo trúc giản đơn, bình dị. Là hình ảnh cậu học trò nhỏ mở cặp sách lễ phép đưa cho ông già chai nước đã lưng. Là hình ảnh một cô gái trẻ nhẹ nhàng bỏ vào chiếc mũ trước mặt ông tờ giấy bạc hai ngàn một cách trân trọng. Là hình ảnh một bạn thanh niên xuống xe máy rồi đến dìu ông vào nơi bóng mát…! Tất cả là những khoảnh khắc chân thật nhất của tình người, là những khoảnh khắc thăng hoa của lòng nhân ái, là những phút giây đời thường thật lắng đọng để tôi thấy cuộc đời này vẫn còn đẹp lắm và cuộc sống này vẫn còn rất nhiều những tấm lòng, để gió cuốn đi…!
   “ Sống trong đời sống cần có một tấm lòng
      Để làm gì em biết không?
      Để gió cuốn đi…”*

      Mà thật vậy, tôi vẫn luôn tin rằng cuộc sống quanh ta vẫn rất tuyệt vời và vẫn còn rất nhiều những tấm lòng nhân hậu. Còn rất nhiều những hình ảnh, những hành động sẻ chia ấm áp tình người cho dù đâu đó trong cuộc sống này vẫn còn những kẻ ít nhiều tâm vẫn chưa an và lửa sân chưa hạ!

Hệ thống đào tạo và kết nối khát vọng làm giàu
     Còn có hình ảnh nào đáng trân trọng hơn hình ảnh một ông già tuy khuyết tật nhưng vẫn lao động kiếm sống, vẫn hằng ngày mưu sinh bằng chính sức lực còm cỏi còn lại của mình? Có hình ảnh nào đáng trân quí hơn những hình ảnh đầy lòng nhân của những con người trẻ tuổi ở góc ngã tư đường ấy? Có còn hình ảnh nào, hành động nào hơn thế để ta nhìn lại mình, để ta thấy mình vẫn còn vô cảm với những yêu thương ghét giận chung quanh và để ta thấy mình vẫn còn chút lòng đố kỵ, tị hiềm trong cuộc sống?

     Cho dẫu cuộc đời  vẫn còn những chông chênh. Cho dẫu trên thế gian này người nhìn về người vẫn còn những ánh mắt thờ ơ hờ hững, người nghĩ đến người vẫn còn những tâm hồn vô cảm sạn chai. Nhưng, tôi vẫn tin bản thiện sẽ đưa chúng ta trở về nơi bắt đầu, trở về nơi thật lòng nhất của sự yêu thương bên trái tim biết lắng nghe và cảm nhận!

     Cuộc sống rồi vẫn lặng lẽ trôi, mọi con đường ở những ngã rẽ rồi sẽ trở nên thông thoáng, mọi người rồi cũng sẽ quay đi bỏ lại bên đường ông già mù ngồi tỉ mẩn xếp lại những tờ giấy bạc kiếm được bằng chính sức lao động của mình một cách hài lòng và trân quí! Và như một vòng quay, ông lại chờ đợi những hương âm quen thuộc trở về… tiếng sáo lại cất lên hồn nhiên và tự tại!

     Sau đó như một thói quen, cứ mỗi lần ngang qua góc ngã tư đường ấy, tuy đèn xanh còn sáng nhưng tôi vẫn chạy xe chậm lại để đưa mắt tìm kiếm hình ảnh ông già mù thanh thản và an phận bên lề cuộc đời …Trên tay, cây sáo trúc vẫn thanh thoát và chân thành với những giai điệu tươi vui!

     Bẳng đi một thời gian tôi không có dịp đi qua cái ngã tư gần nhà ấy…lòng bỗng thấy nhớ ông già mù và những thanh âm quen thuộc phát ra từ cây sáo nhỏ của ông! Sáng nay, đi ngang qua đó và cũng đúng lúc đèn xanh vụt tắt. Như mọi lần, tôi dừng xe bên cây cột điện nơi mà hằng ngày ông già mù vẫn bình thản vô tư bên tiếng sáo. Tôi đưa mắt kiếm tìm nhưng sao mãi chẳng thấy ông đâu…??? Tai tôi cũng không còn được nghe những giai điệu ngọt ngào quen thuộc của cây sáo trúc vang lên mỗi khi đèn bật đỏ…??? Có một chút hụt hẫng trong lòng như tôi đã vừa đánh mất một điều gì đó thân thiết quanh đây! Có một nỗi tiếc nuối khi bên tai không còn nghe những thanh âm chân thực bình thường của cây sáo trúc!

     Không biết giờ này ông già mù ấy đang ở đâu? Ông có đang thả hồn mình ở một góc ngã tư nào khác trong thành phố này? Ông có còn khỏe mạnh để hằng ngày lao động mưu sinh kiếm sống? Tôi nguyện cầu và mong cho ông vẫn còn bình yên đâu đó để ngày ngày cất lên những thanh âm mộc mạc rất đời từ tiếng sáo thân quen! Để ông cảm nhận cuộc sống này vẫn còn nhiều lắm những con người tử tế, những nhân cách sống đẹp đẽ và còn nhiều lắm những tấm lòng!

     Ngoài kia, ngày vẫn cứ đến và nắng vẫn cứ lên…hồn nhiên…trong trẻo…! Tôi nghe như có tiếng sáo dung dị của ông già mù đang trải lòng ở một góc rẽ bên ngã tư đường nào đấy với những giai điệu tươi trẻ, lạc quan...
    “…Phố xá thênh thang đón chân tôi đến chung vui  
          Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi! Sài Gòn ơi…! ”**

      Trong nắng sớm, tôi bất chợt mỉm cười…!

                                                                       Sài Gòn, ngày cuối thu
                                                                                  Thanh Cảm

(*)   Để gió cuốn đi (Trịnh Công Sơn)
(**) Sài Gòn đẹp lắm (Y Vân)
(05/01/2013)
Nguồn: spqn.blogspot.com

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét