Hai người mù

Một buổi trưa mùa hạ nắng như thiêu đốt, một người phụ nữ mù lòa bước đi chậm chạp trên con đường mòn của một vùng ngoại ô thưa thớt dân cư. Tay không cầm gậy, lối đi này rất quen thuộc với bà. Bên vệ đường có một cây to, bà rẽ vào đó dường như để trốn cơn nắng hạ dưới bóng mát tàn cây phủ trùm trên một khoảng đất rộng. Có thể bà sẽ nghỉ trưa ở đây như bà đã từng làm như thế sau những buổi đi xin.


Bà đến gần gốc cây. Bà sẽ dựa vào gốc cây để tìm một giấc ngủ yên lành. Bà sẽ cảm thấy hạnh phúc không thua gì một mệnh phụ ngã lưng trên chiếc giường nệm êm ái. Bà đang mơ màng với thứ hạnh phúc lớn lao nhứt mà bà có thể có được, thì bất ngờ bà vấp phải một vật gì, bà chao đảo, chưa kịp lấy lại thăng bằng, thì bà nghe một tràng âm thanh chua chát:

- Ai đó ? Bộ đui mù rồi hay sao mà không thấy tui đang ngồi đây vậy ? Thứ đồ gì mà sớn sác thế ?

- Xin lỗi, xin lỗi ! Tôi mù cô ạ ! tôi mù thật ! Cho tôi xin lỗi ! xin lỗi cô ! Bà hốt hoảng trả lời khi gượng đứng lên được.

Giọng nói thanh thót quá, chắc là cô ấy còn nhỏ lắm, tuổi cỡ con mình là cùng. Bà nghĩ thế và bà hối hận vì thái độ bất cẩn của mình. Im lặng ! Không có tiếng trả lời ! Đúng như người phụ nữ suy đoán, tiếng nói phàn nàn gây gắt vừa rồi là của một cô bé trạc tuổi mười bốn mười lăm, có điều bà không biết được rằng, cô bé ấy cũng mù như bà. Cô bé cũng đi xin và dừng chân nghỉ nơi này trước bà.

Cô bé hối hận vì lời nói vừa rồi, cô bé im lặng ! Nghe ngóng một lúc, người phụ nữ mù lòa vẫn không nghe một lời nào đáp lại. Bà nói lớn lên một lần nữa:

- Cho tôi xin lỗi nhé ! Tôi mù ! Tôi mù thật đó !.

Rồi bà quay lưng bước đi. Chợt cô bé gọi lại: Nè bà ơi, tôi cho bà một ngàn nè !. Số tiền duy nhất mà cô đang có. Nghe thế, bà rất mừng. Bà mừng vì nghĩ cô bé tha thứ cho mình, hơn là mừng vì nhận được một ngàn đồng. Bà dừng lại, quay ngược chiếc nón lá cũ kỹ đưa về phía tiếng nói. Chợt một chiếc lá vàng rơi vào chiếc nón của bà.

Bà tưởng cô bé bỏ tiền vào nón, bà nói: Cám ơn cô, cám ơn cô !. Nhưng khi bà thọt tay vào nón lấy tiền, bà mới nhận ra đó chỉ là một chiếc lá khô. Bà lẩm bẩm: Cô bé gạt mình. Chắc cô bé còn giận mình. Bà buồn bã quay đi!

Trong khi đó, cô bé cầm tờ giấy một ngàn đồng đưa về phía bà chờ đợi bà lấy. Nhưng cô bé lại nghe tiếng bước chân xa dần.- Bà ấy không lấy tiền, chắc bà ấy còn giận mình .Cô bé nghĩ như vậy, và lòng vô cùng buồn bã.

St.

Viết lên cát và khắc lên đá

Khi ai đó làm chúng ta đau đớn, ta nên viết điều đó lên cát nơi những cơn gió của sự thứ tha sẽ xóa tan những nỗi trách hờn.

Mint
(Dịch từ Naute)

Có hai người bạn đang dạo bước trên sa mạc. Trong chuyến đi dài, hai người nói chuyện với nhau và đã có một cuộc tranh cãi gay gắt. Không giữ được bình tĩnh, một người đã tát người bạn của mình.

Người kia rất đau nhưng không nói gì. Anh chỉ lặng lẽ viết lên cát rằng: "Hôm nay, bạn tốt nhất của tôi đã tát vào mặt tôi".

Họ tiếp tục bước đi cho tới khi nhìn thấy một ốc đảo, nơi họ quyết định sẽ dừng chân và tắm mát. Người bạn vừa bị tát do sơ ý bị trượt chân xuống một bãi lầy và ngày càng lún sâu xuống. Nhưng người bạn kia đã kịp thời cứu anh.


Ngay sau khi hồi phục, người bạn suýt chết đuối khắc lên tảng đá dòng chữ: "Hôm nay, bạn tốt nhất của tôi đã cứu sống tôi". Người bạn kia hết sức ngạc nhiên bèn hỏi: "Tại sao khi tớ làm cậu đau, cậu lại viết lên cát còn bây giờ lại khắc lên một tảng đá?"

Và câu trả lời anh nhận được là: "Khi ai đó làm chúng ta đau đớn, chúng ta nên viết điều đó lên cát nơi những cơn gió của sự thứ tha sẽ xóa tan những nỗi trách hờn". Nhưng "Khi chúng ta nhận được điều tốt đẹp từ người khác, chúng ta phải ghi khắc chuyện ấy lên đá nơi không cơn gió nào có thể cuốn bay đi". 

Hãy học cách viết những nỗi đau lên cát và khắc tạc những niềm vui và hạnh phúc mà bạn tận hưởng trong cuộc đời lên tảng đá để mãi không phai.

Video tranh cát ‘Đứa bé’ lấy nước mắt cộng đồng

Câu chuyện về thân phận những em bé mồ côi được phác họa bởi nét vẽ tài tình trên nền nhạc cảm động.

Lấy ý tưởng từ ca khúc Đứa bé của nhạc sĩ Minh Khang, bài hát từng được thể hiện thành công bởi hơn 60 nghệ sĩ Việt trong tập niên trước, họa sĩ Lê Phong Giao đã dùng tranh cát để vẽ nên những mảnh đời trôi nổi của các em nhỏ bất hạnh, mồ côi cha mẹ. Trên nền nhạc không lời đầy cảm xúc của Đứa bé, nét vẽ phóng khoáng của người họa sĩ bắt đầu phác họa lại câu chuyện về hai đứa bé mồ côi nọ.

Mẹ qua đời, hai em nhỏ bơ vơ không nơi nương tựa (Ảnh chụp từ clip).

Mẹ mất sớm, hai anh em nương tựa, bấu víu nhau mà sống. Đầu chít khăn tang, cậu bé ôm đứa em gái nhỏ, lòng đau đáu tự hỏi những ngày tới sẽ sống ra sao khi không có mẹ bên cạnh. Video nhanh chóng chuyển qua cảnh cậu bé hì hục đánh giày, nhặt rác để kiếm tiền nuôi em. Công việc mưu sinh của cậu bé có lắm nỗi tủi nhục, đắng cay, nhưng cũng có những niềm vui nho nhỏ khi cậu tình cờ nhặt được chú gấu bông ở bãi rác, đem về làm quà cho em gái, thấy trong ánh mắt em ánh lên niềm hạnh phúc.

Trong cuộc mưu sinh cực nhọc, vẫn có những niềm vui nho nhỏ cậu bé dành tặng cho em mình (Ảnh chụp từ clip).

Cuộc sống trôi qua từng ngày. Có những đêm, hai anh em ngồi bên này sông, nhìn qua bên kia thành phố với những tòa nhà cao vời vợi, lung linh ánh đèn, lòng dấy lên những ước mong mơ hồ. Và còn những phút chạnh lòng, khi hai anh em bắt gặp một gia đình tay trong tay hạnh phúc mà rơi nước mắt nghĩ đến tương lai của mình.

Tủi hờn khi nhìn những gia đình hạnh phúc và nghĩ đến tương lai của mình (Ảnh chụp từ clip).

Rồi đứa em gái nhỏ nhắn của cậu bé lâm bệnh. Nhìn em đau đớn nằm trên giường bệnh, trong tay vẫn ôm chặt con gấu bông, cậu bé buồn bã cố bón cho em từng thìa cháo. Ngày em gái cậu qua đời, trời đổ mưa tầm tã. Ngồi bên ngôi mộ nhỏ nhắn của em, cậu bé đặt chú gấu bông bên cạnh và bật khóc nức nở. Những bước chân lững chừng bước đi trong mưa của cậu bé như chính cuộc đời tối tăm, mịt mù, không biết về đâu.

Cậu bé ôm người em khóc ròng khi biết cậu chỉ còn lại một mình trên đời (Ảnh chụp từ clip).

Video kết lại bằng những tác phẩm nhiếp ảnh về các em nhỏ lang thang bất hạnh được tác giả cóp nhặt, như một ngụ ý rằng, câu chuyện đau lòng về các em không chỉ thổn thức trên những bức tranh cát, mà còn hiện diện ở bất cứ đâu quanh ta, trong chính cuộc sống thực.

Dẫu đã ra mắt cách đây ít tháng, nhưng gần đây, video mới được chú ý đến và nhanh chóng gây xúc động với đông đảo bạn trẻ. Tác giả video, họa sĩ Lê Phong Giao từng có nhiều tác phẩm tranh cát ấn tượng như Ước mơ của Thúy, Bến sông xưa… Anh cũng từng tạo dấu ấn tại vòng loại Vietnam’s Got Talent 2012 với kĩ thuật vẽ tranh cát tài tình của mình.

Nói về video Đứa bé, họa sĩ Phong Giao chia sẻ: “Hôm nọ đi trên đường, thấy hai đứa trẻ lang thang rách rưới, đen nhẻm nằm vất vưởng bên đường. Dù lý trí mách bảo rằng các em có thể là những đứa trẻ bị ai đó chăn dắt, lợi dụng để hưởng lợi từ lòng thương của thiên hạ, nhưng cảnh tượng đó vẫn gây xúc động mạnh trong tôi, khiến tôi chợt nhớ đến giai điệu một bài hát của nhạc sĩ Minh Khang…”.

Tranh cát là hình thức nghệ thuật vẽ thường được dùng để kể những câu chuyện ý nghĩa, kịch tính trên nền nhạc giàu cảm xúc. Năm 2009, một cô gái người Ukraine từng trở thành quán quân Got Talent tại nước này với phần trình diễn tranh cát về câu chuyện một đôi tình nhân bị chia ly nhiều năm trời vì chiến tranh. Tại Việt Nam, tác phẩm tranh cát Nhật ký của mẹ của nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung với cốt truyện xúc động cũng từng gây chú ý vào giữa năm 2012.

Mời các bạn cùng xem clip: 

 
Nguồn: Internet

Này cô bé, để anh dạy em cách yêu thương!

Anh sẽ chỉ cho em biết rằng chia tay trong tình yêu đâu đã phải là thất bại duy nhất em sẽ gặp trên đường đời còn rất dài này. Này cô bé để anh dạy em cách yêu thương…

Này cô bé… 

Việc yêu cũng giống như việc thả diều. Phải có lúc giữ, lúc thả. Nếu cứ giữ mãi diều sẽ chẳng thể nào bay được. Nhưng nếu như thả quá đà sẽ đến lúc diều đứt dây mà bay đi mất. Yêu là cả một nghệ thuật. Nhưng ở trên đời có mấy ai dám tự nhận mình là nghệ sĩ đâu? 

Ai cũng cho rằng mình là người đau nhất, nhưng chuyện tình cảm làm gì có khuôn mẫu, công thức thông thường. Nhiều người cho rằng người chủ động nói lời chia tay tất nhiên là sẽ không đau bằng người bị bỏ rơi. Người nào hời hợt hơn thì người đó nhẫn tâm hơn, vô tình hơn. Những ai càng đau thì càng hận, càng oán trách, còn những người phũ phàng thì hay tỏ ra cao thượng, luôn mong người xưa hạnh phúc. 

Nếu em đã từng chia tay, từng cho rằng chỉ có mình đau khổ, từng chỉ trích người mình yêu gay gắt và cảm thấy bất công khi phải chịu thiệt thòi, thì hãy suy nghĩ thoáng hơn một chút. Bởi vì, đôi khi cảm giác của em đã bị sự mù quáng đánh lừa, có thể mọi thứ không chỉ đơn giản như em nghĩ. 

Này cô bé, để anh dạy em cách yêu thương! 

Này cô bé… 

Đã yêu đừng bao giờ nói câu “hối tiếc”. Em đã trưởng thành, em hãy chịu trách nhiệm về những việc mà em đã quyết định. Khi em dành tình yêu cho ai đó, em đâu có nghĩ đến chuyện mình sẽ “hối tiếc”? Hối tiếc là từ em không muốn có trong suy nghĩ của mình không chỉ ở tình yêu mà trong mọi việc. Người nói từ hối tiếc sẽ mãi chỉ là người yếu đuối, sẽ mãi quờ quạng trong khổ đau, vùng vẫy trong thất bại mà không thể đứng lên được. Hãy mạnh mẽ và quyết đoán lên. Hãy học cách chấp nhận sai lầm và đứng lên từ thất bại. Đó mới là cách nghĩ và hành động khôn ngoan của một cô gái trưởng thành. 

Này cô bé… 

Hãy học cách tha thứ. Tha thứ cho người mà em đang thấy căm hận là điều rất khó khăn. Nhưng chúng ta đã được dạy dỗ từ những điều rất căn bản, rằng chỉ có thể sống tiếp và bước tiếp khi trong lòng thực sự thanh thản. Và tha thứ là con đường nhanh nhất để em quên mọi chuyện, đứng dậy và bước tiếp. Em biết không: “tha thứ cho kẻ thù là tha thứ cho chính bản thân mình”. Hãy tha thứ cho tất cả những việc họ đã làm không phải với ta. Không phải vì họ, mà vì chính bản thân mình. Rồi sau này em sẽ ngồi và nghĩ lại mọi chuyện của ngày hôm nay, tự nhủ “sao khi xưa mình lại ngốc quá thế…”. Đôi khi người buông tay em mới là người quan tâm em nhất đấy. 

Này cô bé… 

Đến một lúc nào đó, khi em đã tìm được hạnh phúc thực sự, rồi em sẽ cảm ơn người đàn ông đó, vì anh ta đã để em ra đi, hoặc thậm chí đẩy em ra đi. Một nguyên tắc đối với cô gái mạnh mẽ và hiện đại mà anh muốn em học hỏi, đó là không khóc trước mặt bất kì người đàn ông nào. Em biết không, yếu đuối là một trong những thiệt thòi rất lớn của phụ nữ trong tình yêu. Em có thể vùi đầu vào đâu đó để khóc cho thỏa thích, nhưng đừng thể hiện điều đó trước mặt đàn ông. Đó cũng là một cách xây dựng lòng tự trọng và kiêu hãnh của con gái. 

Khóc thì nhiều nhất cũng chỉ khiến đối phương khó xử chứ không thể thay đổi được gì. Người yêu thương em thật sự sẽ không dễ dàng khiến em phải khóc. Còn người làm em khóc thì hầu hết sẽ không quan tâm đến những giọt nước mắt của em… Vậy em khóc làm gì cho đôi mắt thêm buồn chứ? Nếu em không thể khiến mình mạnh mẽ để không khóc, thì hãy nhớ điều này: “Người đàn ông làm cho em khóc nhiều nhất có thể là người em yêu nhất. Người hiểu được những giọt nước mắt của em từ đâu là người yêu em nhất. Nhưng, chỉ có người im lặng lau nước mắt cho em mới là người cuối cùng bên em”. Hãy biết điều gì là đúng và cần cho bản thân em nhé. 

Bởi thế đứng lên nào cô bé của anh! 

Chuyện cảm động trích Internet

Chiếc bình nứt

Hồi ấy có một người gánh nước, mang hai chiếc bình ở hai đầu một cái đòn gánh trên vai. Một trong hai bình ấy bị vết nứt, còn bình kia thì tuyệt hảo, luôn mang về đầy một bình nước. Cuối đoạn đường dài, từ con suối về nhà, chiếc bình nứt lúc nào cũng chỉ còn một nửa bình nước. Suốt hai năm tròn, ngày nào cũng vậy, người gánh nước chỉ mang về có một bình rưỡi nước.


Dĩ nhiên, cái bình nguyên vẹn rất tự hào về thành tích của nó. Nó luôn hoàn thành tốt nhất nhiệm vụ mà nó được tạo ra. Còn tội nghiệp chiếc bình nứt, nó xấu hổ về khuyết điểm của mình, nó khổ sở vì chỉ hoàn tất được một nửa công việc mà nó phải làm. Trong hai năm nó phải chịu đựng cái mà nó cho là thất bại chua cay. 

Một ngày nọ, chiếc bình nứt bèn lên tiếng với người gánh nước bên bờ suối: “Con thật là xấu hổ vì vết nứt bên hông làm rỉ mất nước suốt dọc đường đi về nhà bác”. Người gánh nước trả lời: “Con không để ý thấy chỉ có hoa mọc bên đường phía của con à?. Đó là vì ta luôn biết khuyếm khuyết của con nên đã gieo hạt hoa dọc đường bên phía của con và mỗi ngày đi về con đã tưới nước cho chúng…. Hai năm nay, ta vẫn hái được nhiều hoa đẹp để trên bàn. Nếu mà con không phải là con như thế này, thì trong nhà đâu thường xuyên có hoa đẹp để thưởng thức như vậy”.

Trong cuộc sống cũng vậy, ai cũng đều có những vết nứt, vì vậy chẳng ai là hoàn hảo cả, tất cả chúng ta đều có thể là cái bình nứt, nhưng nếu chúng ta biết chấp nhận và tận dụng nó, thì mọi thứ đều có thể trở nên có ích.

ST

Bức tranh bị bôi bẩn

Có một anh chàng họa sĩ từ lâu ôm ấp ước mơ để lại cho hậu thế một tuyệt tác. Và rồi một ngày kia chàng bắt tay vào việc. Ðể tránh sự ồn ào náo nhiệt của cuộc sống thường nhật, chàng dựng một khung vẽ rộng 30 mét vuông trên sân thượng một tòa nhà cao tầng lộng gió. Người họa sĩ làm việc miệt mài suốt nửa năm. Chàng say mê bức họa tới mức quên ăn quên ngủ. Khi bức tranh hoàn thành, nó sẽ đưa tên tuổi của chàng sống mãi với thời gian.

Một buổi sáng nọ, như thường lệ, chàng họa sĩ tiếp tục hoàn chỉnh những nét cọ trước sự trầm trồ của hàng chục du khách tham quan. Tuy nhiên sự có mặt của đám đông không hề ảnh hưởng tới họa sĩ. Chìm đắm trong cơn say mê điên dại, chàng ngây người nhìn ngắm thành quả lao động sáng tạo của mình. Cứ thế, chàng từ từ lùi ra xa để chiêm ngưỡng bức tranh mà không biết rằng mình đang tiến tới mép sân thượng. Trong số hàng chục người khách tham quan đang bị bức tranh hút hồn, chỉ có vài người phát hiện ra mối nguy hiểm đang chờ đón người họa sĩ: chỉ lùi một bước nữa là chàng sẽ rơi tõm xuống khoảng trống mênh mông cao cả trăm mét. Tuy nhiên, không ai có can đảm lên tiếng vì biết rằng một lời cảnh báo có thể sẽ khiến người họa sĩ giật mình ngã xuống vực thẳm. 


Một sự im lặng khủng khiếp ngự trị trong không gian. Bất chợt một người đàn ông tiến tới giá vẽ. Ông ta chộp lấy một cây cọ nhúng nó vào hộp màu và bôi nguệch ngoạc lên bức tranh. Một sự hoàn mỹ tuyệt vời đã bị phá hủy. Người họa sĩ nổi giận, anh ta gầm lên đùng đùng lao tới bức vẽ, giật cây cọ từ tay người đàn ông nọ. Chưa hả giận, người họa sĩ vung tay định đập cho người đàn ông nọ một trận. Tuy nhiên, hàng chục người xung quanh cũng đã kịp lao tới, giữ lấy người hoạ sĩ và giải thích cho anh ta hiểu tình thế. Rồi một vị cao niên tóc bạc phơ đến bên chàng họa sĩ và nhẹ nhàng nói: "Trong cuộc đời, chúng ta thường mải mê phác ra những bức tranh về tương lai. Tuy rằng bức tranh đó có thể rất đẹp, rất quyến rũ nhưng chính sự quyến rũ, mê hoặc về những điều sắp tới đó thường khiến chúng ta không để ý tới những mối hiểm họa gần kề, thậm chí là ngay dưới chân mình".

Vậy nên, nếu như có ai đó bôi bẩn, làm hỏng bức tranh về tương lai mà ta dày công tô vẽ, xin bạn chớ nóng vội mà oán giận. Trước tiên hãy xem lại hoàn cảnh thực tại của chính mình. Biết đâu một vực thẳm đang há miệng chờ đón ngay dưới chân bạn!

ST

Tình bạn cao quý

"Các khanh hãy cho ta biết làm thế nào để xây dựng được một tình bạn cao quý như tình bạn giữa hai khanh như vậy.”

Tình bạn cao quý

Damon và Pythias thân thiết với nhau từ khi còn nhỏ. Cả hai tin tưởng tuyệt đối vào nhau và tự nguyện hy sinh mọi thứ cho nhau.

Lúc bấy giờ, Dionysius là người nắm quyền trị vì đất nước Syri. Ông ta vô cùng tức giận khi nghe người hầu cận bẩm báo lại những câu nói ngạo mạn của Pythias. Pythias tuyên bố rằng trên đời này không người nào được quyền kiếm soát và chế ngự hành vi của người khác và những kẻ chuyên chế đều là những tên bạo chúa. Nổi cơn thịnh nộ, vua Dionysius ra lệnh cho Pythias và bạn của chàng vào triều.

- Sao ngươi dám phát ngôn những lời lẽ báng bổ vua chúa như vậy hả? – Vua Dionysius lớn tiếng.

-Thần chỉ nói lên sự thật, thưa bệ hạ – Pythias điềm tĩnh đáp.

- Vậy theo ý ngươi, những vị vua không được nắm giữ quyền lực và không được cai quản thần dân trên mảnh đất của mình sao?

- Thần chỉ nói về những vị vua lạm dụng quyền lực của họ mà không được sự đồng tình của dân chúng mà thôi, thưa bệ hạ.

- Đó là những lời của một kẻ phản quốc. – Dionysius tức giận thét lớn. – Ngươi đang âm mưu muốn lật đổ ngai vàng của ta. Ta ra lệnh ngươi phải rút lại lời tuyên bố của mình hoặc ngươi sẽ bị kết tội phản nghịch.

- Những gì thần đã nói không có gì sai trái cả. – Pythias đáp.

- Vậy thì ngươi sẽ phải chết. Nhưng xét thấy ngươi dũng cảm, ta cho ngươi một nguyện vọng cuối cùng trước khi ra pháp trường.

- Tâu bệ hạ, thần chỉ xin được trở về nhà nói lời từ biệt vợ con và sắp xếp vài việc trong gia đình.

-Ta thấy trong mắt ngươi, ta không chỉ là một tên bạo chúa mà còn là một con lừa ngu ngốc nữa.

- Vua Dionysius cười khinh miệt. – Nếu ta để ngươi rời khỏi nơi đây, ngươi sẽ tìm cách chạy trốn thì sao?

- Thần sẽ đế lại cho bệ hạ một vật làm tin. – Pythias nói.

- Liệu ngươi có vật gì quý giá đủ để thuyết phục ta tin rằng ngươi sẽ trở lại? – Dionysius hỏi.

Ngay lúc đó, Damon – người vẫn đứng im lặng cạnh Pythias theo dõi cuộc đối thoại giữa nhà vua và bạn mình – bước lên phía trước.

- Tâu bệ hạ, chính thần là vật làm tin của Pythias. – Damon lên tiếng. – Bệ hạ hãy giam thần cho đến khi nào Pythias trở lại. Có lẽ chuyện về tình bạn giữa chúng thần đã đến tai người rồi, phải không ạ? Bệ hạ có thể yên tâm rằng Pythias chắc chắn sẽ quay trở lại một khi thần còn bị giam ở đây.

Dionysius im lặng nhìn hai người đàn ông đang đứng trước mặt mình. Sau một hồi trâm ngâm suy nghĩ, cuối cùng ông nói:

- Ta chấp thuận đề nghị của ngươi. Nhưng ngươi nên nhớ là, nếu tình nguyện thế chỗ cho Pythias, ngươi sẽ phải gánh luôn án tử hình của hắn trong trường hợp hắn không giữ lời hứa. Nếu Pythias không trở lại thì ngươi sẽ chết thay cho bạn mình.

- Người anh em của thần sẽ không bao giờ nuõt lời. – Damon quả quyết. – Thần tuyệt đối tin tưởng bạn mình.

Vậy là Pythias được trở về quê nhà một thời gian ngắn còn Damon thì bị tống giam vào ngục. Vài ngày qua đi, không thấy có dấu hiệu gì là Pythias sẽ quay trở lại. Không ngăn được trí tò mò, vua Dionysius đích thân xuống ngục để kiểm tra xem Damon có hối hận về quyết định chịu tội thay bạn của mình hay không.

- Thời hạn của các ngươi sắp hết. – Vua Dionysius cười nhạo. – Ngươi có cầu xin sự khoan dung lúc này cũng vô ích. Ngươi đúng là một tên ngốc khi tin vào lời hứa của bạn mình. Ngươi thực sự nghĩ rằng người bạn quý hóa của ngươi sẽ hy sinh mạng sống của hắn ta cho ngươi hay cho bất kỳ người nào khác sao?

- Thần nghĩ có thế Pythias có việc đột xuất nên chưa về kịp thôi. – Damon bình thản đáp. – Cũng có thể là những cơn bão khiến thuyền của Pythias bị chậm hoặc có thể anh ấy đã gặp một số chuyện không may trên đường đi. Nếu mọi việc đều ổn thỏa thì chắc chắn Pythias sẽ trở lại đây đúng hạn. Thần tin chắc vào sự trong sạch và lòng trung thành của Pythias như tin chắc vào chính sự tồn tại của thần trước mặt bệ hạ lúc này đây.

Thái độ tự tin của người tù khiến vua Dionysius hết sức ngạc nhiên.

- Cứ chờ xem, rồi chúng ta sẽ sớm biết thôi. – Dionysius đáp và bỏ đi.

Đến ngày hành quyết, lính áp giải chuẩn bị đưa Damon ra khỏi phòng giam để đến pháp trường. Vua Dionysius cười mỉa mai:

- Ngươi đã thấy rồi đấy! Người bạn quý hóa của ngươi đã không quay lại đây trong khi lẽ ra hắn phải đứng ở vị trí của ngươi lúc này. Bây giờ ngươi còn nghĩ tốt về người bạn của mình nữa không?

- Pythias mãi mãi là bạn tốt của thần. – Damon vẫn một mực bảo vệ bạn mình. 

– Thần tin Pythias. Lòng tin của thần dành cho Pythias chưa bao giờ lay chuyển, ngay tại giờ phút này cũng vậy.

Damon vừa dứt lời thì cửa phòng giam bật mở và Pythias lao vào như một mũi tên.

- Tạ ơn Chúa là anh vẫn bình an! – Pythias nghẹn lời, thở không ra hơi. – Dường như số phận muốn thử thách chúng ta. Con thuyền của tôi bị sóng đánh vỡ tan trong một trận bão. Sau đó, tôi còn bị một toán cướp tấn công trên đường. Nhưng tôi đã không ngừng hy vọng và cầu nguyện. Thật may là cuối cùng tôi cũng kịp về đến đây. Nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra với anh thì tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho mình được.

Nghe những lời bộc bạch của Pythias, vua Dionysius kinh ngạc đến mức không dám tin vào tai mình. Thế rồi nhà vua chợt nhận ra sai lầm của mình. Ông cảm thấy như có một luồng sáng mới mẻ đang chiếu rọi vào trái tim luôn hoài nghi của mình, ông hiểu rằng từ nay, mình không thể cai trị dân chúng độc đoán như xưa nữa.

- Bản án dành cho Pythias được hủy bỏ. – Vua Dionysius tuyên bố. – Trước đây ta chưa bao giờ tin rằng có một tình bạn nào có thể cao cả và tuyệt đối đến như vậy. Các khanh đã giúp ta nhận ra sai lầm của mình, và phần thưởng mà các khanh nhận được chính là sự tự do. Nhưng ta yêu cầu các khanh hãy trở lại đây để thực hiện giúp ta một nhiệm vụ vô cùng quan trọng.

- Nhiệm vụ đó là gì vậy, thưa bệ hạ? – Cả Pythias và Damon đồng thanh.

- Các khanh hãy cho ta biết làm thế nào để xây dựng được một tình bạn cao quý như tình bạn giữa hai khanh như vậy.


ST

Bốn ngọn nến

Trong 1 căn phòng thinh lặng có 4 ngọn nến đang cháy...


Ngọn nến thứ nhất nói :

+ Tôi là biểu tượng của hòa bình! thế giới này rất cần tôi

Ngọn nến thứ 2 nói:

+ Tôi là biểu tượng của lòng trung thành! hơn tất cả mọi người đều cần đến tôi.

Ngọn nến thứ 3 lên tiếng:

+ Tôi là biểu tượng của tình yêu! hãy tưởng tượng xem thế giới này sẽ ra sao nếu ko có tình yêu, thế giới thật sự rất cần đến tôi.

Đột nhiên cánh cửa căn phòng mở tung 1 làn gió lùa vào thổi tắt cả 3 ngọn nến, cậu bé chạy vào ngạc nhiên hỏi:

+ Tại sao 3 ngọn nến lại tắt?

Cậu bé òa lên khóc, lúc này ngọn nến thứ 4 mới lên tiếng:

+ Đừng khóc cậu bé,khi nào tôi còn cháy sáng thì cậu vẫn còn có thể thắp sáng cả 3 ngọn nến kia lại bởi vì tôi chính là: HIỆN THÂN CỦA HY VỌNG

Chúng ta có thể mất: hòa bình, lòng trung thành thậm chí cả tình yêu, nhưng chỉ cần còn giữ lại được niềm hy vọng thì ta vẫn có thể lấy lại được tất cả những thứ đã mất.

Đừng bao giờ từ bỏ hy vọng...

Lúc này cậu bé không khóc nữa và cầm ngọn nến thứ 4 lần lượt thắp sáng cả 3 ngọn nến còn lại...

Đừng bao giờ từ bỏ hy vọng bạn nhé!!!

ST

Mẹ lạnh lắm phải không?

Vào một đêm Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một con mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa. Chị bò phía bên dưới cầu. 

Đơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đứa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.


Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà mẹ nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm. Nơi đó bà nhìn thấy một đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng.

Bà đem đứa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày lễ Giáng sinh, đó là sinh nhật lần thứ 12, cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình. 

“Chắc là cậu bé sẽ không cởi bỏ tất cả - bà mẹ suy nghĩ - Cậu sẽ lạnh cóng!”. Xong cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: “Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?”. Và cậu bé òa khóc... 

Vietbao.vn (Theo Chicken Soup For The Soul)

Teddy và cô giáo

daydo.jpgCâu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tại trường tiểu học của một thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ. vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp 5, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu thương tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái cô đã từng biết Teddy và thấy cậu bé chơi không đẹp với bạn bè, quần áo thì lôi thôi lếch thếch, còn người ngợm thì lại quá bẩn thỉu. "Teddy trông thật khó ưa".

Chẳng những thế, cô thompson còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thập rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém). Ở trường này, vào đầu năm học mỗi giáo viên đều phải xem thành tích học tập của từng học sinh trong lớp mình chủ nhiệm.

Cô Thompson đã nhét hồ sơ cá nhân của Teddy đến cuối cùng mới mở ra xem, và cô rất ngạc nhiên về những điều đọc được. Cô giáo chủ nhiệm lớp 1 đã nhận xét Teddy như sau: "Teddy là một đứa trẻ thông minh và luôn vui vẻ. Học giỏi và chăm ngoan... Em là nguồn vui cho người chung quanh". Cô giáo lớp 2 nhận xét: "Teddy là một học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu quý nhưng có chút vấn đề vì mẹ em ốm nặng và cuộc sống gia đình thật sự là một cuộc chiến đấu". Giáo viên lớp 3 ghi: "Cái chết của người mẹ đã tác động mạnh đến Teddy. Em đã cố gắng học, nhưng cha em không mấy quan tâm đến con cái và đời sống gia đình sẽ ảnh hưởng đến em nếu em không được giúp đỡ".

girl.teacher.gifGiáo viên chủ nhiệm lớp 5 nhận xét: "Teddy tỏ ra lãnh đạm và không tỏ ra thích thú trong học tập. Em không có nhiều bạn và thỉnh thoảng ngủ gục trong lớp".

Đọc đến đây, cô Thompson chợt hiểu ra vấn đề và cảm thấy tự hổ thẹn. Cô còn thấy áy náy hơn khi đến lễ Giáng sinh, tất cả học sinh trong lớp đem tặng cô những món quà gói giấy màu và gắn nơ thật đẹp, ngoại trừ món quà của Teddy. Em đem tặng cô một gói quà bọc vụng về bằng loại giấy gói hàng nâu xỉn mà em tận dụng lại từ loại túi giấy gói hàng của tiệm tạp hóa. Cô Thompson cảm thấy đau lòng khi mở gói quà ấy ra trước mặt cả lớp. Một vài học sinh đã bật cười khi thấy cô giơ lên chiếc vòng giả kim cương cũ đã sút mất vài hột đá và một chai nước hoa chỉ còn lại một ít. Nhưng cô đã dập tắt những tiếng cười nhạo kia khi cô khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào tay và xịt một ít nước hoa trong chai lên cổ tay. Hôm đó Teddy đã nán lại cho đến cuối giờ để nói với cô: "Thưa cô, hôm nay cô thơm như mẹ em ngày xưa". Sau khi đứa bé ra về, cô Thompson đã ngồi khóc cả giờ đồng hồ. Và chính từ hôm đó, ngoài dạy học cô còn lưu tâm chăm sóc cho Teddy hơn trước. Mỗi khi cô đến bàn em để hướng dẫn thêm, tinh thần Teddy dường như phấn chấn hẳn lên. Cô càng động viên em càng tiến bộ nhanh. Vào cuối năm học, Teddy đã trở thành học sinh giỏi nhất lớp. Và trái với phát biểu của mình vào đầu năm học, cô đã không yêu thương mọi học sinh như nhau. Teddy là học trò cưng nhất của cô.

Một năm sau, cô tìm thấy một mẩu giấy nhét qua khe cửa. Teddy viết: "Cô là cô giáo tuyệt vời nhất trong đời em". Sáu năm sau, cô lại nhận được một bức thư ngắn từ Teddy. Cậu cho biết đã tốt nghiệp trung học, đứng hạng ba trong lớp và "Cô vẫn là người thầy tuyệt vời nhất trong đời em". Bốn năm sau, cô lại nhận được một lá thư nữa. Teddy cho biết dù hoàn cảnh rất khó khăn khiến cho cậu có lúc cảm thấy bế tắc, cậu vẫn quyết tốt nghiệp đại học với hạng xuất sắc nhất, nhưng "Cô vẫn luôn là cô giáo tuyệt vời mà em yêu quý nhất trong đời". Rồi bốn năm sau nữa cô nhận được bức thư trong đó Teddy báo tin cho biết cậu đã đậu tiến sĩ và quyết định học thêm lên. "Cô vẫn là người thầy tuyệt nhất của đời em", nhưng lúc này tên cậu đã dài hơn. Bức thư ký tên Theodore F. Stoddard - giáo sư tiến sĩ.

Câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây. Một bức thư nữa được gửi đến nhà cô Thompson. Teddy kể cậu đã gặp một cô gái và cậu sẽ cưới cô ta. Cậu giải thích vì cha cậu đã mất cách đây vài năm nên cậu mong cô Thompson sẽ đến dự lễ cưới và ngồi ở vị trí vốn thường được dành cho mẹ chú rể. Và bạn thử đoán xem việc gì đã xảy ra? Ngày đó, cô đeo chiếc vòng kim cương giả bị rớt hột mà Teddy đã tặng cô năm xưa, xức thứ nước hoa mà Teddy nói mẹ cậu đã dùng vào kỳ Giáng sinh cuối cùng trước lúc bà mất. Họ ôm nhau mừng rỡ và giáo sư Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson: "Cám ơn cô đã tin tưởng em. Cám ơn cô rất nhiều vì đã làm cho em cảm thấy mình quan trọng và cho em niềm tin rằng mình sẽ tiến bộ". Cô Thompson vừa khóc vừa nói nhỏ với cậu: "Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi. Cô chưa từng biết dạy học cho tới khi cô được gặp em".
ST